Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám, phần 4

 
Xem các phần trước ở đây:
Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám phần 1 
Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám phần 2
Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám phần 3

Vẫn với dáng điệu chậm rãi, Quyết từ từ bước về phía con đường về nhà.

Góc Nhìn suy nghĩ. Với những gì vừa nhìn thấy, hắn chẳng còn biết phải tin ai bây giờ. Ra nghĩa địa vào giờ này, thì rõ ràng là phải có một lý do gì đấy rất đặc biệt rồi. Lý do đấy, hoặc là Quyết giấu Góc Nhìn, hoặc là Quyết không thể nói. Đấy có thể là cái gì bây giờ nhỉ? Phải có một lòng can đảm phi thường mới dám bước sâu vào cái nơi âm u đầy tử khí ấy vào giờ này, hoặc là một cái gì đấy kích thích người ta đến tột cùng, buộc người ta phải vào dù không muốn?

Góc Nhìn đóng cửa, kéo rèm lại đi về phía giường. Linh đã thức, nàng vừa dụi đôi mắt nhìn hắn vừa hỏi: “Anh không ngủ được à?”. Góc Nhìn nhếch môi, hắn trả lời: “Có lẽ tại lạ nhà.”, rồi lại nằm cạnh nàng. Linh vòng tay qua ôm lấy hắn, vừa ngáp vừa nói bằng cái giọng ngái ngủ rất dễ thương: “Ngủ đi anh, sáng mai dậy sớm đưa em đến trường nhé…”. Góc Nhìn gật đầu nhưng hắn vẫn mở mắt nhìn lên trần nhà.

Linh cũng không ngủ lại được, nàng mở mắt ra khi thấy Góc Nhìn cựa mình. Hắn trườn khỏi vòng tay nàng, ngồi dậy dựa lưng vào thành giường. Nàng hỏi hắn: “Anh vẫn không ngủ được sao?”

“Em cứ ngủ đi, mặc anh.” – Góc Nhìn vừa vòng tay trước ngực vừa trả lời. Hắn không thể nào quên được những hình ảnh vừa thấy.

Nằm một lúc vẫn không thể ngủ được, Linh phụng phịu ngồi dậy, nàng nói dỗi: “Em không ngủ được, bắt đền anh đấy…”

“Anh có làm gì ảnh hưởng đến em đâu? Em ngủ đi, mai còn đi học sớm.” – Vừa nói hắn vừa vuốt nhẹ vào má nàng.

“Quá giấc rồi, không ngủ được.” – Rồi nàng lay tay hắn khi thấy hắn không trả lời: “Anh lấy cho em điều thuốc nhé, ở ngăn kéo kia kìa.”

Góc Nhìn giật mình. Cho đến bây giờ hắn vẫn chưa biết là nàng hút thuốc. Hắn không nói gì, lồm cồm bò đến cuối giường, kéo ngăn kéo ở chiếc bàn trang điểm đặt sát tường ra. Bên trong quả nhiên có một bao M… cùng một chiếc bật lửa rất đẹp vứt chỏng trơ. Góc Nhìn chỉ rút một điếu thuốc rồi đẩy ngăn kéo lại và quay ra ngồi cạnh nàng.

“Anh ngốc thế, lấy thuốc mà không có lửa thì hút bằng gì?” – Linh nói khi thấy Góc Nhìn chỉ rút ra một điếu thuốc mà không lấy chiếc bật lửa. Rồi nàng đoán rằng có lẽ trong túi Góc Nhìn có bật lửa, và hắn sẽ rút ra châm thuốc cho nàng.

Góc Nhìn kẹp điếu thuốc trong tay, hắn bặm môi nhìn trân trân vào mắt Linh. Sau cùng hắn hỏi: “Em hút thuốc à?”

Linh như mềm ra trước ánh mắt nghiêm khắc của hắn, nàng lí nhí: “Vâng!”

“Ai dậy em hút thế?”

“Không ai dậy cả, thấy người ta hút thì hút thôi, em hút từ cách đây 1 năm rồi.”

“Hay nhỉ, giờ thì nghiện rồi phải không?”

Linh cụp mắt xuống, nàng vẫn lí nhí: “Cho em một điếu thôi anh, không là em không ngủ được…”

“Không ngủ được thì có liên quan gì đến thuốc lá?”

“Em không biết, nhưng bây giờ em chỉ nghĩ đến thuốc thôi, cho em một điếu đi mà…” – Linh càng nói nhỏ hơn.

Góc Nhìn lắc đầu: “Không phải không ngủ được vì không có thuốc, mà bởi vì em luôn nghĩ đến thuốc. Vậy nguyên nhân là do em chứ không phải do thuốc lá. Mới chỉ là thuốc lá thôi mà đã không chịu nổi, thế nếu là thuốc phiện thì sao?...”

Linh không biết trả lời thế nào. Nàng năn nỉ tiếp: “Một điếu thôi mà anh, em hút bao nhiêu rồi, thêm một điếu có nghĩa gì đâu…” - Nàng vừa nói vừa lay nhẹ tay hắn. Quả thực nàng cũng cảm thấy ngạc nhiên trước thái độ của mình ngày hôm nay. Từ nhỏ đến giờ, thậm chí ngay cả với bố mẹ, Linh cũng ít khi tỏ thái độ năn nỉ hay sợ sệt. Đôi khi đọc truyện hay xem phim, thấy những tình huống tương tự, nàng tỏ ra khinh bỉ vì cho rằng đấy là những tình tiết quá “sến”. Hôm nay, khi chính nàng phải nằm trong tình huống đấy, thì cái bản chất luôn muốn nổi dậy của nàng dường như biến đi đâu mất.

Góc Nhìn không trả lời Linh, hắn lại vươn mình bò xuống cuối giường, lôi chiếc bật lửa trong ngăn kéo ra và để cùng điếu thuốc ở trên mặt bàn trang điểm. Đoạn hắn quay lại, nằm hẳn xuống và nói với nàng: “Anh để cả thuốc lẫn lửa ở đấy, em mà lấy thì em không phải là con người.”. Rồi hắn nhắm mắt lại như đã ngủ rồi.

Thực ra Góc Nhìn cũng cảm thấy tình huống này “kịch” quá, hắn không quan tâm nàng đến mức như hắn đang thể hiện, nhưng hắn cũng không thể phủ nhận rằng ở một mức độ nhất định nào đó, hắn đã dành cho nàng khá nhiều tình cảm. Góc Nhìn thừa biết nàng sẽ rất cảm động trước cách sử xự của hắn.

Linh rơm rớm nước mắt như một đứa trẻ bị mẹ mắng, nhưng nàng không dám với tay lấy thuốc mặc dù nàng đang thèm hơn bao giờ hết. Nàng nằm xuống cạnh hắn nhưng cũng không dám vòng tay ôm lấy hắn hay cầm tay hắn. Trong mắt nàng bây giờ, hắn bỗng trở thành một người bề trên đáng kính, còn nàng là đứa trẻ mắc lỗi đang cầu xin sự tha thứ.

Linh cứ nằm như vậy mãi, nàng không tài nào ngủ được. Thấy hắn nằm im, nàng nghĩ hắn đã ngủ rồi. Lúc này nàng mới len lén đặt tay mình lên tay hắn và dịch mình nằm sát vào hắn. Góc Nhìn bất chợt cử động làm Linh giật mình, nhưng ngay sau đó hắn quay hẳn người lại ôm lấy nàng khiến Linh cảm thấy lòng ấm áp vô bờ bến…


**********************************************

Góc Nhìn tỉnh dậy lúc 5 giờ. Hắn lại vòng tay ngồi trầm tư suy nghĩ. Liệu phải hiểu Quyết là người thế nào nhỉ? Theo góc Nhìn đánh giá qua những lần tiếp xúc với cậu ta, thì Quyết là một thanh niên khá hiền lành và tốt tính. Cậu ta kém trong giao tiếp nhưng bù vào đó cậu ta có thể dễ dàng gây cảm tình cho người khác nhờ vào những câu nói ngắn gọn và thật thà của mình. Thật khó để nghĩ xấu về cậu ta. Nhưng phải hiểu sao về chuyện tối qua đây? Không thể nói đấy là chuyện bình thường được. Chẳng có người bình thường nào lại không đèn đuốc một mình vào nghĩa địa lúc 1 giờ đêm cả. Rồi còn ả Trang, cho đến bây giờ ả vẫn còn mò mẫm ra thắp hương trước nghĩa địa vào ban đêm, cũng có nghĩa là nỗi ám ảnh vẫn còn đeo đuổi ả, vậy thì có thể, ả chính là kẻ đã gây nên cái chết cho Long? Nghĩ đến đây, Góc Nhìn lại thấy nảy ra một trường hợp. Có thể nào chính Quyết cũng vào trong nghĩa địa thắp hương cho thằng bé đánh giày? Nếu vậy thì chuyện giữa Quyết và thằng bé có thể không chỉ dừng lại ở mức bạn bè như Quyết kể… Càng nghĩ hắn càng thấy rối rắm.

Linh đã thức giấc, nàng ngồi dậy cạnh Góc Nhìn, hỏi khẽ hắn: “Sao anh dậy sớm thế?”

Góc Nhìn không trả lời câu hỏi của nàng. Nhưng bất chợt hắn buột miệng: “Em có biết bạn Trang ở cùng xóm này không nhỉ?”

“Trang nào anh? Trang “nở” hay Trang “cave”? Làng em có hai con Trang kia mà.” – Linh hỏi lại, nàng hơi ngạc nhiên khi thấy Góc Nhìn hỏi mình như vậy?

Góc Nhìn bật cười, hắn nói: “Anh không biết biệt danh là gì, bạn ấy ở cùng xóm này, và cũng học trường CVA giống em, bằng tuổi em.”

“À, Trang “cave”, em ghét con dẩm l… ấy lắm, mà sao anh lại hỏi nó?” – Linh trả lời và quan sát Góc Nhìn với ánh mắt tò mò.

Góc Nhìn thấy khó chịu khi Linh nói tục trước mặt mình, song hắn nghĩ có lẽ nàng đã quen miệng mất rồi. Hắn không trả lời câu hỏi của nàng mà lấy ngón tay dí vào trán nàng, cười nói: “Cái miệng mở ra là phun l… khắp nơi, vậy mà muốn người ta hôn sao được.”

Linh nhấp nháy đôi mắt, nàng khoác lấy tay hắn, trả lời: “Nếu anh muốn, em sẽ không nói tục nữa.”

Góc Nhìn hơi bất ngờ trước lời hứa của nàng, hắn hỏi lại: “Có thật không đấy, nói thì dễ mà làm khó lắm đấy em.”

Linh khẳng định như đinh đóng cột: “Em hứa mà, thề đấy. Từ nay em sẽ không bao giờ nói tục nữa. Nhưng sau đấy thì sao? Anh sẽ hôn em chứ?”

“Không nói tục thì tốt cho em mà. Thay vì hứa với anh, em hãy hứa với chính bản thân mình ấy. Bởi vì chỉ có em là người mà em không bao giờ nói dối được. Em đừng lấy chuyện hôn ghép với chuyện đấy để gây áp lực cho anh. Anh không muốn phải chịu bất kỳ áp lực nào đến từ người khác nên anh sẽ không nhận lời đâu.” – Góc Nhìn trả lời.

Linh cúi mặt xuống, nàng nói bằng giọng buồn buồn: “Vâng, thì em hứa với chính mình vậy.”. Nàng im lặng một lúc rồi ngẩng mặt lên nói tiếp: “Anh hỏi con Trang làm gì thế?”

Góc Nhìn kể cho Linh nghe về chuyện Quyết nhìn thấy Trang đứng thắp hương và cả chuyện Cường hóa vàng trước nghĩa địa.

“Vậy là nó cũng giống em à?” – Linh hỏi khi Góc Nhìn kể xong câu chuyện.

“Có lẽ vậy. Anh đang có thắc mắc thế này, theo anh được biết, thì cậu Cường, anh trai của cô bé Phương, rồi em nữa, đối xử với Long không tốt nên bị ám ảnh đã đành. Còn Trang, trước đây chưa từng tiếp xúc với Long, lẽ nào cũng bị ám ảnh? Nếu anh đoán đúng, thì có thể chính Trang, do vô tình hoặc một xích mích nào đấy đã khiến Long thiệt mạng.”

Linh im lặng, nàng nhẹ nhàng xoay mình ngồi đối diện lên lòng Góc Nhìn, vòng tay ôm lấy hắn và vươn cổ về phía trước, tựa cằm vào vai hắn. Góc Nhìn rùng mình, chẳng hiểu sao hắn thấy xúc động đến kỳ lạ trước hành động ấy của nàng. Hắn xoa xoa lưng nàng và nói tiếp: “Anh muốn gặp Trang để hỏi chuyện một buổi, em thu xếp giúp anh được không?”

Linh trả lời: “Được, dễ thôi mà, bất cứ lúc nào anh muốn gặp nó chỉ cần nói em một câu.”

Góc Nhìn cười: “Khiếp, em cứ làm như em là bà chủ của người ta ấy.”

Linh nói bằng thái độ rất tự tin: “Em đùa anh làm gì, riêng con đấy nhé, sợ em một phép. Em nói một câu, đố nó mà dám không nghe đấy.”

Góc Nhìn bật cười trước cái tính háo thắng trẻ con của Linh, hắn định khuyên nàng vài câu nhưng rồi hắn lại cho rằng đây chưa phải lúc thích hợp. Hắn nói: “Được rồi, để mai hoặc bữa kia anh nhờ em vậy nhé.”.
**********************************************

XV/ Bất ngờ.

“A lô, anh T. à, em Tú đây mà. Việc hôm trước anh nhờ em, sáng nay em vừa hỏi xong rồi…”

“Tú à, nhìn số điện thoại lạ quá anh lại tưởng của ai, thế kết quả sao rồi em?”

“Vâng, đây là số cơ quan em. Kết quả đúng như anh đoán, trong hồ sơ có ghi rõ thằng bé chết vì cảm lạnh, nhưng đó chỉ là nguyên nhân phụ, còn nguyên nhân chính gây ra cái chết của nó là…” “………………..” “…A lô, anh còn đấy không, anh vẫn đang nghe em nói đấy chứ?”

“Vẫn đây, cảm ơn em nhé, anh hơi choáng khi biết kết quả tí thôi. Có gì anh gọi lại cho em sau nhé.” – Góc Nhìn tắt máy, hắn cảm thấy tay chân rụng rời, đầu óc choáng váng. Những sự thực Tú vừa cho Góc Nhìn biết khiến hắn nghĩ đến một tình huống mà hắn không thể nào tin nổi. Hắn cầu mong cho suy đoán của hắn không phải là sự thực, nhưng lý trí của hắn lại nói thầm cho hắn biết chẳng còn sự thực nào ngoài tình huống mà hắn đang nghĩ đến.

Số là Góc Nhìn có một anh bạn làm công an tên Tú(Bạn đọc nào đã từng đọc qua “Oan hồn trong xóm trọ” hẳn sẽ biết nhân vật này.), hắn đã nhờ Tú xem lại hồ sơ pháp y về cái chết của cậu bé đánh giầy. Hôm nay Tú gọi điện thông báo kết quả cho Góc Nhìn, đầu đuôi là như vậy.

“Sao vậy anh?” – Linh hỏi khi thấy Góc Nhìn đột nhiên ngẩng mặt lên trời cười như một kẻ điên.

Góc Nhìn không trả lời, hắn cúi mặt lấy tay bóp trán nhìn đăm đăm xuống nền nhà. Hành động của hắn khiến Linh cảm thấy sợ. Cô bé ngồi sát lại gần hắn, vòng tay ôm ngang người hắn và dụi mặt vào lưng hắn. Em đã hiểu hơn về Góc Nhìn, những lúc hắn không muốn trả lời thì tốt nhất không nên hỏi.

Hai người ngồi như vậy một hồi lâu. Cuối cùng, Góc Nhìn lên tiếng trước: “Cuộc sống này ảo quá em ạ. Thật sự là chẳng còn biết tin vào đâu nữa. Anh luôn tâm niệm một câu thế này: “Thấy vậy mà không phải vậy, nghe vậy mà không phải vậy, tưởng vậy mà không phải vậy.”. Nhưng rồi cuộc sống cứ vội vã trôi qua một cách rất rõ ràng, đôi lúc anh nghĩ, có lẽ mình phải nhìn vào một cái gì đấy, nghe một điều gì đấy và tin một ai đấy, và anh quên đi những điều tâm niệm của mình. Nhưng rồi cuối cùng, anh vẫn phải quay trở lại với những giá trị ban đầu, vẫn phải công nhận rằng chẳng có gì đúng hơn những điều anh đã từng tâm niệm.”

Linh không hiểu cho lắm những điều Góc Nhìn vừa nói. Cô bé chỉ biết rằng hắn đang trong tâm trạng chẳng lấy gì làm vui vẻ. Em xiết chặt vòng tay hơn, ép mạnh hơn bộ ngực mình vào lưng hắn.

Cũng phải nói thêm rằng, đêm nay đã là đêm thứ ba liên tiếp Góc Nhìn có mặt ở nhà Linh. Anh trai Linh vẫn chưa về và Linh vẫn “cần” một người có thể “giúp” cô bé vượt qua nỗi sợ hãi. Về phần Góc Nhìn, hắn cũng khó lòng cưỡng lại nổi những cảm xúc quá ngọt ngào khi được ở cạnh Linh, dù rằng hắn chưa bao giờ yêu cô bé.

Góc Nhìn bất ngờ quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt Linh, cười chúm chím: “Chẳng có gì ngọt ngào và quyến rũ hơn lời nói của một người phụ nữ, và cũng chẳng có gì cay đắng tồi tệ hơn chính những lời nói đấy.”

Linh ngơ ngác, chẳng hiểu Góc Nhìn đang muốn ám chỉ điều gì. Em nghệt mặt ra hỏi: “Anh nói em à?”

Góc Nhìn trả lời Linh bằng một câu hỏi chẳng ăn nhập gì với câu chuyện: “12 giờ sáng nay em có dám ra nghĩa địa với anh không?”

Linh giật mình: “Sao lại ra nghĩa địa vào giờ đấy làm gì hả anh?”

Góc Nhìn ra vẻ bí hiểm: “Ra để bắt ma em ạ, một con ma biết nói thực. Chúng ta cần bắt con ma này để chấm dứt tất cả những chuyện loằng ngoằng xung quanh cậu bé đánh giầy, và cũng là để giúp em không còn bị ám ảnh nữa.”

Linh càng lúc càng cảm thấy mình ngờ nghệch trước những lời nói của Góc Nhìn: “Em chẳng hiểu anh đang nói gì, nhưng không sao, có anh đi cùng thì em cũng chẳng sợ phải ra nghĩa địa.” – Rồi em cười tít mắt.

“Ok, còn giờ thì anh không muốn nghĩ gì đến chuyện đấy nữa, đau đầu quá.” – Vừa nói Góc Nhìn vừa trêu Linh bằng cách lấy tay bóp nhẹ vào miệng em và day day cặp môi xinh xắn. Linh lựa thế cắn lấy một ngón tay Góc Nhìn. Em xiết mạnh hàm răng khiến hắn kêu lên oai oái, vội rút tay lại suýt xoa. Linh cười khanh khách, em cầm lấy tay Góc Nhìn, nói với hắn: “Để em đền cho.”. Rồi em đút ngón tay của hắn vào mồm mút nhẹ như đang mút một que kem, trong lúc đôi mắt nhìn thẳng vào mắt hắn lẳng lơ khiêu khích.

Góc Nhìn rút ngón tay ra khỏi cái mồm ướt át của Linh, và trước sự bất ngờ của cô bé, hắn cũng đút ngón tay ướt đẫm nước vào mồm mình mút chùn chụt. Mút chán, hắn lại giơ ngón tay ra trước mặt cô bé và nhìn em với ánh mắt thách thức. Linh cười nhẹ và không ngần ngại ngậm luôn ngón tay của hắn vào mồm. Nhìn cái miệng xinh như hoa của cô thiếu nữ đang mân mê ngón tay mình, cảm nhận cái lưỡi mềm mại nóng ấm của em ve vuốt quanh những đốt ngón tay, Góc Nhìn không chịu nổi, hắn ôm chầm lấy Linh...

Ngoài kia, trăng càng lúc càng lên cao, tỏa thứ ánh sáng vàng dịu dàng xuống vạn vật. Khu nghĩa địa Hoàng Hoa Thám im lìm, hiền hòa như bao đời nay nó vẫn thế. Ít ai ngờ rằng một tấn bi kịch đau lòng sắp xảy ra, khai sáng những bí ẩn xưa nay không mấy người biết và chấm dứt những chuyện thương tâm rùng rợn liên quan đến mảnh đất linh thiêng mà cũng không kém phần rùng rợn này.

Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám.

XVI/

“Mặc quần áo vào đi em, 11 giờ rưỡi rồi!” – Góc Nhìn giục Linh.

Linh vừa ngáp vừa lười nhác đứng dậy. Em vươn vai hỏi Góc Nhìn: “Nhất thiết phải xuống vào giờ này hả anh?”

“Ừ, hôm nay là ngày cúng cô hồn, chẳng còn cơ hội nào tốt hơn nữa đâu.” – Góc Nhìn trả lời và nhanh chóng lấy những thứ hắn đã chuẩn bị từ trước trong chiếc ba lô đang nằm lăn lóc dưới đất, bao gồm một chiếc đèn pin thể thao nhỏ và một lưỡi lê to bản cũ kỹ, một xấp khăn giấy. Hắn giắt lưỡi lê ra sau lưng, cầm chiếc đèn pin trên tay phải và ra hiệu Linh đi theo mình.

Công việc đầu tiên Góc Nhìn làm khiến Linh không hiểu nổi. Hắn chạy về mé phải của nghĩa địa, dừng lại trước một túi rác khá lớn và lục tung nó ra. Hắn dùng lưỡi lê cày xới đống rác, rọi chiếc đèn pin đang ngậm trên mồm vào để quan sát. Linh bịt mũi, kinh tởm hỏi hắn: “Anh làm sao vậy?”

Góc Nhìn không trả lời, hắn lặng lẽ gom rác trở lại vào túi, rút một chiếc khăn giấy chùi sạch lưỡi lê, giắt vào sau lưng, tắt đèn pin và lẩm bẩm rất to: “Khốn nạn! Quá khốn nạn!”.

Linh có cảm giác mình là người bị gạt ra ngoài câu chuyện, em hờn dỗi: “Có chuyện gì anh nói cho em biết với, sao cứ cố tình tỏ ra bí mật thế.”

Góc Nhìn bật cười: “Từ từ đã em, anh chưa dám chắc những gì anh đoán là đúng nên anh không muốn nói ra sợ tạo nên những thành kiến không tốt trong đầu em. À mà này, em có biết “cổng trời” là cái gì không?”

Linh ngơ ngác: “Em không hiểu?”

“Một truyền thuyết của làng em ấy, “cổng trời?”” – Góc Nhìn hỏi lại.

“Em chẳng hiểu anh đang nói gì cả” – Càng ngày Linh càng cảm thấy mình trở nên ngớ ngẩn trước những câu nói và hành động của Góc Nhìn.

Góc Nhìn kéo tay linh đi về phía nhà em. Vừa đi hắn vừa nói: “Thôi được, sau đêm nay em sẽ biết tất cả.” Đến trước hè, hắn chọn một vị trí tương đối bằng phẳng, cúi mồm thổi phù phù mấy cái cho bụi bay tứ tung rồi ngồi bệt xuống đất. Linh ngần ngại vì em cho rằng như thế là bẩn, nhưng cuối cùng em cũng bắt trước hắn, ngồi bệt xuống đất.

Hai người ngồi như vậy hồi lâu. Góc Nhìn không nói gì trong khi Linh không ngừng đưa ra các câu hỏi. Được một lúc, Linh mỏi miệng không hỏi nữa còn Góc Nhìn bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài. Nhàn cư vi bất thiện, và cũng là để cưỡng lại cơn buồn ngủ nặng nề đang kéo đến, hắn bắt đầu táy máy tay chân, sờ soạng khắp người Linh. Linh không phản đối, nhưng để tỏ ra ta đây đang dỗi, em cũng chẳng đồng tình như mọi khi. Em cong đôi môi ra, bắt hai tay lên đầu gối mặc hắn làm gì thì làm.

Khi những hành động chẳng lấy gì làm đẹp đẽ ấy đang diễn ra, Linh đột nhiên chỉ tay về phía bức tường trong cùng của nghĩa địa, em hỏi hắn: “Anh thấy chỗ kia có giống bóng người không?”.

Góc Nhìn đưa mắt theo ngón tay của Linh. Ánh trăng và những lùm cây tạo nên đủ thứ hình thù kỳ quái trên bức tường. Chỗ này giống con thỏ, chỗ kia giống con vịt... Ánh mắt hắn dừng lại ở một vị trí trên bức tường. Đúng là giống người thật. Nếu không kể những râu ria xung quanh và đoạn từ phần đầu gối trở xuống dính với một đống lùm lùm như miếng bọt biển, thì cái bóng đấy gần chính xác là bóng một đứa trẻ nhìn một bên mặt.

Cái bóng rất giống người, nhưng sự hấp dẫn của nó cũng chỉ đến thế mà thôi. Góc Nhìn nhanh chóng lãng quên cái bóng và tập trung vào mục tiêu khác hấp dẫn hơn, là cơ thể mỹ miều của Linh.

Góc Nhìn chỉ thực sự quay lại với cái bóng khi ít phút sau, Linh bất chợt nói với hắn, giọng hơi hốt hoảng: “Anh ơi, cái bóng giống người lúc nãy đâu rồi?”

Góc Nhìn giật mình. Nếu một cái bóng tạo nên bởi ánh trăng và cây cối, thì nó không thể tự biến mất nếu không có sự thay đổi của mặt trăng được. Mà rõ ràng là nãy giờ vị trí mặt trăng không có sự thay đổi nào, hoặc có nhưng không đáng kể. Hắn đưa mắt về vị trí cái bóng lúc nãy. Đúng là cái bóng đã không còn ở đấy nữa.

Chưa hết nghi hoặc, ánh mắt của Góc Nhìn lại bị hút về một vị trí khác của bức tường, ngay gần dãy nhà hoang.

Cái bóng đang ở đó.

Lần này không có lùm cây ở dưới chân, cũng không có bóng của cành cây nào tạo ra những râu ria xung quanh cái bóng. Lần này Góc Nhìn cũng không thấy nó giống bóng người nữa.

Mà nó chính xác là bóng của một người, bóng một đứa trẻ.

Góc Nhìn giật bắn mình, mồ hôi túa ra lạnh toát. Bàn tay hắn rời khỏi cơ thể Linh tự lúc nào chẳng rõ.

Lúc này, bống nhiên hắn muốn quay trở vào nhà, muốn quên đi cái nhiệm vụ mà hắn dự định sẽ làm. Hắn nói với Linh: “Vào nhà đã em.” – Vừa nói hắn vừa quàng tay sang bên cạnh, định nắm lấy tay Linh.

Cánh tay hắn nắm phải... không khí.

Góc Nhìn ngạc nhiên, hắn quay sang đưa mắt tìm Linh. Vị trí của Linh lúc này khiến hắn khó hiểu.

Thay vì ngồi cạnh hắn và run rẩy, em lại đang thẫn thờ tiến về phía khu nghĩa trang.

Góc Nhìn gọi Linh trong tâm trạng ngạc nhiên pha lẫn sợ hãi. Hắn lờ mờ cảm thấy có cái gì đấy không bình thường trong động tác của em: “Em, vào nhà thôi, để hôm khác thôi, em!”

Linh hình như không nghe thấy lời hắn. Em vẫn lừ lừ tiến về phía trước như một con rô bốt được lập trình sẵn.

Khi Góc Nhìn quyết định đứng lên chạy về phía Linh, thì em đã đi được đến gần dãy nhà hoang.

Góc Nhìn hốt hoảng, hắn chạy vội đến nắm tay Linh kéo lại. Khi bàn tay hắn chạm được vào cổ tay Linh, hắn lại một lần nữa giật mình, rụt tay lại.

Bàn tay em lạnh như nước đá.

Góc Nhìn chợt hiểu rằng Linh đang ở một trạng thái không bình thường, em đã không còn là em nữa.

Hắn trở nên luống cuống và bấn loạn. Sẽ phải làm gì đây nếu “cái gì đó” đang ở trong Linh điều khiển em làm những việc điên rồ? Sẽ phải làm gì đây nếu như tính mạng của Linh gặp nguy hiểm vì chuyện này? Liệu có nên la lên nhờ mọi người giúp đỡ?

Trong khoảng khắc đầu Góc Nhìn căng ra vì suy nghĩ. Tuy nhiên khi nhìn thấy Linh càng ngày càng tiến sâu vào khu nhà hoang, hắn quyết định tạm dừng dòng suy nghĩ lại, chạy thật nhanh đến chắn trước mặt em. Hắn dùng cả hai tay giữ lấy vai Linh lắc lắc.

Người Linh lạnh ngắt và nhão nhoét.

“Này, ai đấy, đừng làm hại em tôi...” – Góc Nhìn nói. Thực ra hắn cũng chẳng biết phải nói gì trong tình huống này, hắn thử nhớ lại lời của mấy ông thầy gọi hồn mà thỉnh thoảng hắn được chứng kiến, nhưng nghĩ đến phải bắt trước kiểu nói của họ, hắn cảm thấy sống sượng và ngượng ngùng hết sức. Thế mới biết “trăm hay không bằng quen tay”, chỉ vài câu nói đơn giản thôi, nhưng không phải ai cũng nói được.

Đôi mắt Linh mở to, nhưng không nhìn Góc Nhìn, nó luôn hướng về phía trước, vô hồn.

Góc Nhìn vẫn lay, nhưng không có phản ứng đến từ Linh.

Góc Nhìn cảm thấy bế tắc, tuy nhiên hắn đã quyết định hành động. Hắn vòng một tay ra sau lưng Linh, tay còn lại hắn đặt ngang khuỷu chân em. Hắn định sẽ bế Linh ra khỏi chỗ này.

Khi Góc Nhìn vận lực để chuẩn bị bế Linh lên, bất chợt hắn nghe thấy tiếng nói phát ra từ chính cái miệng xinh xắn của em: “Đừng, vào căn phòng kia đã.”

Tiếng nói của một đứa trẻ, một cậu con trai. Nhưng trong thanh âm vẫn còn nhiều chất giọng con gái của Linh.

Cùng với tiếng nói, tay Linh chỉ về căn phòng trong cùng của dãy nhà hoang, là căn phòng thứ 3 kể từ ngoài vào.

Dù giật mình đánh thót, nhưng Góc Nhìn cũng cảm thấy nhẹ nhõm được phần nào. Vậy là cuối cùng “nhân vật” đang ở trong Linh cũng muốn thương lượng một cái gì đó. Hắn hỏi lại, giọng lạc đi vì sợ: “Phòng nào cơ?”

“Phòng trong cùng” – Nói đến đó, Linh bất chợt ngã ngửa người ra phía sau. Rất may là tay Góc nhìn đang ở sẵn đó, nên hắn dễ dàng đỡ được, tránh cho em một cú ngã đau.

Ôm Linh vào lòng và xoa xoa lòng bàn tay em, Góc Nhìn vừa để ý biểu hiện trên khuôn mặt em. Đôi mắt Linh chớp chớp và mở ra, trông em có vẻ khá mệt mỏi.

Không ngạc nhiên như Góc Nhìn vẫn tưởng, Linh hỏi luôn hắn: “Phòng cuối cùng kia có cái gì hả anh?”.

Sự ngạc nhiên tưởng là của Linh chuyển sang Góc Nhìn, hắn hỏi em: “Em vẫn biết mình vừa làm gì à?”

Linh cúi mặt, em nói giọng mệt mỏi: “Vâng! Em vẫn biết, vẫn thấy chỉ có điều em không điều khiển được mình thôi. Cũng giống như lần trước. Chắc chắn lại là thằng bé đánh giầy rồi. Vậy ta vào căn phòng kia chứ anh?”

Góc Nhìn lưỡng lự, hắn đã bàn lùi kể từ khi nhìn thấy cái bóng biết di chuyển trên tường. Nhưng cuối cùng, sau khi suy đi tính lại, hắn cũng dứt khoát: “Ok, đằng nào rồi cũng phải giải quyết cho xong, nào, đâm lao đành phải theo lao.” Nói đoạn hắn cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Linh, dắt em tiến sâu vào dãy nhà hoang.

Những bụi cỏ kêu sột soạt làm tăng thêm vẻ rùng rợn của khung cảnh nơi đây. Góc Nhìn đút tạm cây đèn pin vào túi quần vì ánh trăng sáng vằng vặc quá đủ để hắn thấy đường. Hai người đi qua hai căn phòng đầu tiên, tiến vào phòng số 3.

Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt Góc Nhìn khiến hắn hết sức kinh ngạc.

Phía bên phải của căn phòng là một hình chữ nhật hoàn hảo khá lớn được tạo nên bằng ánh trăng và bóng của những cành cây lớn đang che phủ trên trần nhà.

Tại sao lại có chuyện này?

Số là căn phòng số 3 này gần như không có trần. Chính xác là nó đã từng có nhưng đến bây giờ, không rõ vì những lý do gì mà trần của nó đã bị tháo dỡ gần hết, chỉ còn một chút ở góc trái. Ngay phía sau căn phòng có hai cây cổ thụ khá lớn, tán của chúng vươn qua trần phòng. Nay có ánh trăng, chúng hắt bóng xuống căn phòng. Hình chữ nhật nói trên được tạo nên từ bóng của những tán cây ấy. Còn vì sao mà chúng có thể tạo được hình chữ nhật hoàn hảo đến vậy, có thể chỉ là ngẫu nhiên. Tuy nhiên Góc Nhìn không tin như thế, hắn cho rằng chắc chắn hình ảnh khác thường này có liên quan đến truyền thuyết cổng trời của cư dân Hoàng Hoa Thám. Bỗng dưng có một cái gì đấy tựa như sự hưng phấn dấy lên trong lòng hắn. Giờ đây, hắn thực sự muốn khám phá cái bí mật bao đời nay cất giấu trong khu nghĩa trang này.

Linh cũng ngạc nhiên không kém Góc Nhìn, nhưng em không nói gì. Có vẻ như em vẫn còn đang mệt.

Góc Nhìn dắt Linh tiến lại gần hình chữ nhật. Hắn quan sát nó thật cẩn thận.

Không có gì khác thường cả. Ít ra là nhìn bằng mắt thì không thấy có gì khác.

Góc Nhìn bắt đầu nghĩ đến những tình huống trong phim. Hắn lấy lưỡi lê ra thử cậy cậy vài viên gạch.

Không có phản ứng. Chẳng có gì tỏ ra những viên gạch này có thể cậy ra dễ hơn những viên khác. Góc Nhìn bắt đầu nản. Vẫn cầm lưỡi lê, hắn đưa tay lên dùng mu bàn tay cạ cạ vào chùm râu ở cằm theo thói quen. Bất chợt cảm thấy đau nhói ở tay, hắn giật mình đánh rơi lưỡi lê xuống.

“Cộp.... Ộpppppp.....”.

Góc Nhìn bắt con kiến càng đang cố gắn hai hàm răng như chiếc kìm vào mu bàn tay, sau đó hắn nhặt lưỡi lê lên, nói nhỏ với Linh: “Em nghe thấy tiếng động vừa rồi không, có tiếng vang, rõ ràng là dưới này rỗng.”. Và để chứng minh lời nói đó, hắn cầm lưỡi lê đập thêm vài phát nữa xuống sàn. Tiếng vang dội lại rất rõ ràng và dứt khoát. Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn dưới này rỗng.

Được tiếp thêm lửa, Góc Nhìn thử cạy hết viên gạch này đến viên gạch khác.

“Ô mê ga” – Góc Nhìn reo lên nhí nhảnh khi hắn cảm nhận được độ nhún một cách rõ rệt khi thử bậy một viên gạch ở phía ngoài hình chữ nhật. Hắn hăm hở nhấn sâu lưỡi lê vào và thử bậy ra.

Không khó khăn như Góc Nhìn nghĩ, cả một tảng gồm rất nhiều viên gạch lộ ra. Đúng là một cửa hầm vuông chằn chặn.

Lật ngửa hẳn “cánh cửa”, Góc Nhìn có thể thấy ngay chân hắn là những bậc thang dẫn xuống phía dưới. Hắn đưa mắt nhìn Linh như có ý hỏi em có muốn xuống đấy thám hiểm không?

Dù cả nể nhưng Linh không hề muốn xuống một chỗ tối tăm mà mình chưa biết trước như thế chút nào. Em nói với hắn: “Thôi, đừng xuống anh ạ, nhỡ có chuyện gì thì sao.”

“Đã đến đây rồi chả lẽ lại không xuống? Nếu em sợ thì cứ đứng đây cũng được, anh xem qua một tí rồi anh lên ngay.” – Góc Nhìn nói.

“Em!...” – Linh lưỡng lự, nhưng cuối cùng em cũng quyết định ở lại chờ Góc Nhìn.

“Chờ ở đây nhé, anh lên ngay đấy!” – Nói rồi Góc Nhìn rọi cây đèn pin xuống dưới những bậc thang, hắn cẩn thận dò dẫm từng bậc một bước xuống phía dưới.

Xuống được khoảng 2 mét, Góc Nhìn thấy một cánh cửa gỗ kiểu cổ có trạm hình rồng rất đẹp chắn ngay trước mặt. Khựng lại giây lát trước khi tiến đến gần, hắn nhận thấy trên cánh cửa còn có khắc rất nhiều chữ cổ(có lẽ là hán nôm), tuy nhiên do không hiểu nên hắn nhanh chóng bỏ qua chi tiết ấy. Hắn với tay sờ nhẹ vào cánh cửa. Nhận thấy nó đong đưa một cách lỏng lẻo, hắn đẩy mạnh vào.

Cánh cửa bật mở, một địa đạo ngắn, thấp hiện ra. Góc Nhìn hơi do dự, nhưng cuối cùng, như có một ma lực sai khiến, hắn mạnh dạn bước chân vào. Địa đạo này có chiều cao chỉ ngang cổ nên Góc Nhìn phải cúi xuống mới có thể đi được. Áng chừng đoạn hầm dài chưa đến năm mét vì chỉ một lát sau, hắn đã tới sát cuối hầm. Một ô cửa hiện ra trước mắt. Cẩn thận rọi cây đèn pin về phía trước, Góc Nhìn nhận thấy ngay dưới chân mình là một bậc thang hẹp cao khoảng trên hai mét rưỡi.

Chưa vội bước xuống, hắn lia nhẹ cây đèn khắp một vòng vào khoảng không gian phía trước và quan sát. Ý hắn là, không biết những cái phía sau cánh cửa và đoạn hầm này có đáng để hắn phải bước vào hoặc mạo hiểm không?

Những cái Góc Nhìn nhìn thấy, dù chỉ lờ mờ, cũng đủ khiến hắn phải sững sờ. Đại khái, theo suy đoán của Góc Nhìn, thì đây là một căn phòng rộng khoảng 20-25 mét vuông, có cửa thông sang phòng khác. Nhưng cái khiến hắn phải ngạc nhiên nhất, là bên phải căn phòng có một điện thờ đồ sộ bao gồm nhiều tầng với rất nhiều loại tượng trên mỗi tầng, có nhiều bát hương và nhiều đồ thờ cúng theo đúng phong cách cổ truyền dân tộc. Trong chốc lát, bức tranh vẽ lên trong đầu Góc Nhìn tạm thời chỉ có thế, bởi vì hắn muốn được quan sát kỹ hơn sau khi đã đột nhập hẳn vào căn phòng.

Góc Nhìn đặt một chân xuống cầu thang. Khi hắn nhận ra bậc thang này không bình thường bởi vì nó lún hẳn xuống như một chiếc đệm lò xo, cũng là lúc hắn nghe thấy một tiếng thét lanh lảnh vang lên ngay phía trước, không hẳn là to, nhưng thừa đủ để xoáy vào tận màng nhĩ kẻ đang ở trong căn phòng bí ẩn này.

Gần như cùng lúc với tiếng thét, từ trên trần nhà, một vật lồm nhồm nửa đen nửa trắng rơi xuống và đong đưa trước mắt Góc Nhìn. Trong lúc hoảng hốt, hắn lia một cách run rẩy cây đèn pin về phía vật thể lạ.

Cái hắn nhìn thấy khiến hắn thực sự không giữ nổi bình tĩnh.

Đôi mắt, một đôi mắt không có tròng lồi ra khỏi hai hốc mắt sâu hoắm. Chưa hết, đằng sau đôi mắt là cái đầu, cái đầu trọc lóc của một người phụ nữ, và dưới cái đầu, một thân hình trong bộ đồ đen tuyền rách rưới làm nổi bật lên đôi tay trắng hơn cả thạch cao dài như tay vượn.

Hình ảnh rùng rợn ấy kết hợp với khung cảnh hiện thời có thể khiến những trái tim can đảm nhất cũng phải bay ra khỏi lồng ngực. Góc Nhìn không ngoại lệ, hắn đánh rơi cây đèn, nhảy lùi về phía sau như người có võ.

Đáng tiếc cho Góc Nhìn, bởi chỗ hắn đang đứng chỉ là một đoạn hầm cao không quá cổ người trưởng thành. Vì vậy, khi nhảy lùi về phía sau như trên miêu tả, đầu hắn đập mạnh vào trần của đoạn hầm. “Cốp!”, đấy là tiếng động cuối cùng Góc Nhìn nghe được trước khi ngất đi, chính là tiếng đầu hắn đập vào bê tông(hay một chất gì đại loại như thế) của trần hầm. Đáng khen là, dù trong tình huống bất ngờ và khẩn cấp như thế, Góc Nhìn vẫn không thốt ra một tiếng kêu đáng kể nào, gần đúng với cái bản chất lỳ lợm cứng đầu của con người hắn. Đáng buồn thay, bởi vì như vậy cũng có nghĩa là, không có tín hiệu gì cho Linh đang đứng ngoài kia biết hắn, hoặc có thể cả em nữa, đang gặp nguy hiểm.

<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>



Lại nói về Linh, ban đầu em vẫn cho rằng mình khôn ngoan khi quyết định đứng ngoài này chờ tín hiệu của Góc Nhìn. Nhưng bây giờ, khi bỗng nhiên nhận ra mình đang đơn độc đứng ở một nơi âm u đầy tử khí giữa đêm khuya, em lại thấy hối hận. “Lẽ ra mình nên đi theo anh ý thì hơn!”- Linh thầm nghĩ. Rồi em lại tự an ủi, có lẽ Góc Nhìn sẽ nhanh chóng khám phá xong cái hệ thống dị thường này, và sẽ đi ra, hoặc ít ra cũng là gọi em vào.

Một phút, hai phút, ba phút, năm phút và nhiều hơn nữa, Góc Nhìn vẫn chưa ra. Linh bắt đầu sợ. Em gọi khẽ: “Anh! Anh ơi…”. Không hề có tiếng trả lời. Sợ tiếng gọi của mình không lọt nổi vào đường hầm, Linh cúi người xuống, dấn thêm một bước chân, đưa mắt nhìn vào bên trong.

Tối như hũ nút, cả ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin của Góc Nhìn giờ cũng chẳng còn. Một cảm giác bất an lo lắng đến khủng khiếp từ đâu kéo đến khiến dạ dày Linh quặn lại, nước mắt em trào ra, em gọi tiếp với cái giọng run run pha nước mắt dễ thương đến nỗi, nếu có gã đàn ông nào được nghe giọng em vào lúc này, có lẽ hắn sẽ nói yêu em mà không cần suy nghĩ.

“Anh ơi! Anh ơi!... hức!...” – Không có tiếng trả lời. Linh muốn vào trong tìm Góc Nhìn, nhưng nếu như lúc nãy em vào cùng với hắn, thì còn có chiếc đèn pin để nhìn đường, giờ muốn vào, thì sẽ phải mò mẫm như một người mù. Linh đắn đo!

Trong đời, chưa bao giờ Linh can đảm như bây giờ. Kể cả nếu em có quyết định không vào bên trong tìm Góc Nhìn, thì em vẫn có quyền tự hào vì mình đã dám ở một mình ở một nơi đáng sợ như thế này vào cái giờ này. Tuy nhiên, đấy chưa phải là tất cả. Linh có thể còn được tự hào hơn nữa, bởi vì em đã quyết định nhắm mắt làm liều, chui vào đường hầm tối tăm kia để tìm hắn. Góc Nhìn, kẻ đã đi vào cuộc đời em bằng cái cách vô lý nhất mà người ta không tưởng tượng nổi. Tất cả những gì liên quan đến hắn đều vô lý, từ những chuyện ma mãnh, cách hắn lên giường với em, rồi cách hắn “giáo dục” em, thậm chí là làm em thay đổi cả lối suy nghĩ vốn đã ăn sâu vào đầu óc. Quả thực là cực kỳ vô lý. Giờ đây, hắn lại sắp khiến em phải làm một việc vô lý nữa, đó là một mình chui vào cái đường hầm tối tăm rùng rợn kia mà không cần bất kỳ sự trợ giúp nào. Lòng can đảm chưa bao giờ có này bỗng xuất hiện trong em như nó đã nằm ở đó tự bao giờ(vô lý).

Đáng buồn thay, Góc Nhìn không có cơ hội một lần nữa được chứng kiến lòng can đảm của Linh, bởi vì ngay khi em chuẩn bị bước vào đường hầm, một cái gì đó đập mạnh vào gáy, Linh đổ gục như một cây chuối và không còn biết gì nữa.

<<<<<<<<<<<<<<>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>



XVII/

Góc Nhìn tình dậy khi có ánh đèn chiếu thẳng vào mặt. Hắn tự hỏi, liệu đây có phải là một giấc mơ? Hắn định đưa tay lên dụi mắt, nhưng chợt nhận ra rằng đôi tay mình đang bị trói quặt ra đằng sau, hắn cựa mình và cố gắng quan sát xem việc gì xảy đến với mình.

Ánh sáng chiếu vào mặt Góc Nhìn được phát ra từ chính chiếc đèn pin của hắn, tuy nhiên người đang sử dụng nó không phải là hắn.

Đó là một người đàn ông xa lạ mà Góc Nhìn chưa thấy bao giờ. Một người đàn ông có dáng người tầm thước, khuôn mặt bảnh bao nhẵn nhụi với mái tóc rẽ một bên trông hết sức lịch sự. Nhìn ông hẳn ai cũng sẽ nghĩ ngay đến một viên chức nhà nước đứng đắn, điềm đạm. Ông ta cầm chiếc đèn pin của Góc Nhìn theo cách quê kệch nhất mà hắn từng thấy. Vừa lia lia chiếc đèn pin, ông ta vừa quay ra phía sau nói vào khoảng tối: “Sáng phết đấy.”.

“Thôi đừng loằng ngoằng nữa, cố gắng giải quyết nhanh cho đỡ rách việc, tôi ớn lắm rồi đấy, chả biết tai bay vạ gió từ đâu mang hai cái đồ súc vật này đến nữa.” – Giọng một người đàn bà, cũng lạ hoắc, phát ra từ phía sau bức tường, có lẽ bà ta đang ở trong căn phòng có cánh cửa thông với phòng này.

Người đàn ông không trả lời, ông ta đưa mắt quan sát Góc Nhìn, lắc đầu ra vẻ luyến tiếc: “Mấy con ngựa non háu đá, lẽ ra kết cục của chúng mày có thế khác, nhưng biết làm sao bây giờ, ta cũng chẳng biết phải thế nào.”. Nói xong, ông ta đặt chiếc đèn pin xuống và đứng dậy đi vào chiếc cửa thông sang phòng bên cạnh, chắc là để hội ý với người đàn bà khi nãy.

Lúc này Góc Nhìn mới có dịp quan sát những thứ xung quanh mình. Chính xác là hắn đang ở ngay trong căn phòng mà lúc nãy hắn đã vào. Hắn có thể nhận ra chiếc điện thờ hoành tráng mà hắn đã thấy trước khi ngất đi, giờ đây nằm phía bên trái. Cửa thông ra đường hầm nằm ngay trước mắt hắn, cách đúng bằng chiều rộng căn phòng. Căn phòng thấp hơn so với nền đất khoảng 2 mét rưỡi, nền và trần được lát bằng gỗ hẳn hoi.

Đập vào mắt Góc Nhìn, là chi tiết rùng rợn đã hạ gục hắn, cái xác người đàn bà trọc đầu có đôi tay dài và trắng. Nó treo lủng lẳng trên một sợi dây tròng vào cổ. Chi tiết này làm Góc Nhìn phân vân không ít, nhưng với tình thế không lấy gì làm tốt đẹp của hắn hiện giờ, cái xác không phải là vấn đề cần phải được phân tích kỹ. Hắn rời mắt khỏi cái xác và tiếp tục quan sát căn phòng.

Sở dĩ Góc Nhìn có thể nhìn thấy được trong căn phòng tối tăm nằm dưới lòng đất này, bởi ở góc trong cùng, phía bên phải căn phòng có một chiếc đèn sạc điện bé nhưng khá sáng, cộng thêm là hai cây nến đang cháy trên điện thờ. Hắn đưa mắt nhìn kỹ lại chiếc điện thờ một lần nữa. Không chỉ có hai cây nên, trên đấy còn được thắp thêm một vài que hương ở chiếc bát hương to nhất chính giữa điện. Bất chợt Góc Nhìn giật mình khi cảm thấy một cái gì mềm mại đang cục cựa, đụng vào cùi tay trái. Hắn quay sang và một lần nữa lại giật mình khi phát hiện ra đó chính là Linh. Cô bé cũng bị trói và đang nằm như một cây cung ngay bên cạnh hắn.

Có vẻ như vừa tỉnh lại sau một cơn mê dài, Linh cố gắng ngồi dậy. Tay em bị chói chặt vào chân nên tư thế ngồi của em trở nên khổ sở. Đúng hơn là tư thế quỳ chứ không phải ngồi. Em chỉ phát hiện ra Góc Nhìn đang ở cạnh mình khi hắn lên tiếng hỏi: “Cả em nữa à? Chuyện gì thế này?”. Linh muốn lên tiếng trả lời nhưng em không thể. Em cảm thấy miệng mình đau nhói và căng ra hết cỡ vì một mảnh vải cực to được đút sâu vào tận trong cổ họng. Góc Nhìn nhanh chóng nhận ra điều đó, hắn tự hỏi, tại sao trong cùng hoàn cảnh như nhau mà Linh bị nhét giẻ vào mồm trong khi hắn thì không?

Linh ú ớ trong cuống họng, em ứa nước mắt nhìn Góc Nhìn. Góc Nhìn cũng cảm thấy xót xa, nhưng ngay đến bản thân hắn hắn còn không lo nổi thì còn nói chi đến chuyện giúp người khác. Hắn bặm môi lại, nhìn Linh bằng ánh mắt thông cảm và quan tâm nhất có thể, giống với ánh mắt hắn nhìn Linh khi lần đầu hai người gặp nhau, khi mà em kể với hắn những chuyện kinh dị em gặp phải.

Biết Góc Nhìn chẳng thể giúp mình, Linh gắng gượng ngồi dậy, em dựa vào vai hắn và nhìn hắn bằng ánh mắt chan chứa tình khiến Góc Nhìn cảm thấy khó xử, hắn nhìn xuống đất tránh ánh mắt của Linh và lúng búng trong mồm: “Anh xin lỗi…” rồi cả hai ngồi im lặng, phó mặc thân mình cho số phận.

“Thôi giải quyết cho nhanh còn về nhà ngủ nữa. Mệt lắm rồi.” – Giọng người đàn bà. – “Từ từ, mạng người chứ có phải cỏ rác đâu mà bà làm như mua mớ rau không bằng.” – Giọng người đàn ông.

Liền sau đó cả hai người bước ra khỏi căn phòng ngay sau lưng Góc Nhìn và Linh, cùng đến trước mặt hai bạn trẻ.

Đến bây giờ Góc Nhìn mới được nhìn thấy dung nhan người đàn bà. Đấy là một thân hình mập mạp với làn da bóng nhờn nhìn phát gớm. Đôi môi đánh son đậm quá mức trông đỏ chót và đôi lông mày săm khéo léo bên trên bộ lông mi được tỉa tót một cách chỉn chu. Tất cả những cái đó tạo nên một vẻ kệch cỡm đến khó tả trong cái thân hình ít nhất cũng phải trên bốn chục của mụ ta. Góc Nhìn tự hỏi, không hiểu giờ này mà mụ ta còn trang điểm kỹ lưỡng như thế để làm gì? Thậm chí ngay cả ban ngày, mụ ta có trang điểm cũng chưa chắc có người nhìn. Nếu có ai chú ý đến mụ, thì chắc chắn họ thấy hiếu kỳ với cái thân hình bồ tượng của mụ hơn là tìm đến một vẻ đẹp gì đấy trên toàn cơ thể mụ.

Mạch suy nghĩ của Góc Nhìn bị cắt đứt bởi những phản ứng dữ dội của Linh. Ngay khi vừa nhìn thấy hai người, Linh tỏ ra kích động lạ thường. Em uốn éo thân mình và nhìn họ với ánh mắt ngạc nhiên chưa từng thấy. Cổ họng em liên tục phát ra những tiếng “Ưm! Ưm…” mà có lẽ chỉ em mới hiểu nổi.

Đến trước mặt Linh, người đàn bà nói nửa trì triết nửa diễu cợt: “Con phò non này, mày mà khôn ra thì mày cũng không đến nỗi chết ở đây đâu, đú bửn cho lắm vào, giờ mà chết coi như cũng được thử hết mùi đời rồi phải không?”. Rồi mụ ta cười phá lên.

“Đừng nói thế, các con nghe thấy không tốt đâu.” – Người đàn ông nhắc nhở bà ta. Người đàn bà ngưng cười nhưng trên khuôn mặt bà ta chẳng có biểu hiện gì cho thấy bà ta đã tiếp thu ý kiến của người đàn ông cả.

“Mạng người không phải trò chơi, thế nên mặc dù không thể làm khác được ta vẫn muốn cho bọn nó biết vì sao chúng phải chết.” – Ông ta dừng lại một chút rồi quay đầu về hướng căn phòng bên trong, gọi: “Con trai, mang lại đây cho ba cái ghế.”

Từ trong căn phòng, một giọng nói run rẩy đáp lại: “Vâng!”. Lát sau, một chàng thanh niên trẻ trông rất lấc cấc rụt rè bước ra, tay cầm chiếc ghế nhựa có lưng tựa. Dù đang trong tình huống hiểm nghèo nhưng Góc Nhìn có cảm giác anh chàng này còn run sợ hơn cả hắn.

Chàng thanh niên mang chiếc ghế lại cho người đàn ông và lễ phép: “Đây, ba!”. Người đàn ông nhận chiếc ghế, chỉnh lại cho đúng vị trí mà ông dự định sẽ ngồi, nhưng ông ta không ngồi xuống ngay mà quay mặt về phía chàng trai, vỗ vai cậu ta: “Dũng cảm lên nào con trai, rồi mọi việc sẽ chỉ như một giấc mơ thôi mà, con cứ yếu đuối thế thì làm sao làm lãnh đạo được!”, rồi ông cười hà hà như thể câu nói ấy hài hước lắm. Hành động của ông ta làm Góc Nhìn liên tưởng đến những cảnh tượng bịa đặt mà báo chí hay sáng tác mỗi khi có dịp tuyển nghĩa vụ quân sự. Đại khái, kiểu gì cũng có cảnh ông bố vỗ vai cậu con trai và nói những câu kịch như: “Cố lên, anh bộ đội cụ Hồ!!!”…

Trái ngược với thái độ tự tin của người cha, cậu con trai dường như càng rụt rè hơn, cậu lí nhí: “Nhưng con sợ…”.

Tiếng nói như xé vải của người đàn bà béo mập cắt ngang câu nói của chàng trai, có lẽ là con bà ta: “Mày không bằng đàn bà, đàn ông gì mà hèn quá thế con. Xem con em mày kia kìa, mày không đáng rúc đít cho nó.”

“Mẹ, nhưng họ có tội gì đâu, con thấy…” – Chàng trai phản ứng một cách yếu ớt.

“Họ sẽ không cảm thấy gì đâu con, chỉ như một giấc ngủ thôi mà, cũng là bất đắc dĩ thôi con ạ, đến lúc con phải quản lý cơ nghiệp nhà ta con sẽ hiểu, có những tình huống mà chúng ta không có sự lựa chọn.” – Người cha dịu dàng giảng giải đạo lý trước khi cậu con trai kịp nói hết câu.

“Nói với anh ý mất công, anh ý cứng đầu lắm, ở trường thì to mồm, về nhà thì cứ như gà chết ý…” – Một giọng con gái ngọt ngào nghe rất quen vang lên từ trong bóng tối của căn phòng còn lại. Trong khi Góc Nhìn đang vắt óc suy nghĩ xem hắn đã nghe thấy giọng nói này ở đâu rồi, thì nhân vật vừa phát ngôn đã từ từ bước ra ánh sáng.

Cô bé có đôi môi gợi cảm lúc nào cũng như đang làm nũng bước ra từ trong bóng tối, trân trối quan sát Góc Nhìn.

Mặc dù đã lờ mờ đoán ra được một phần câu chuyện, nhưng lúc này Góc Nhìn cũng không thể giữ được sự bình tĩnh. Một luồng điện từ đâu chạy khắp cơ thể khiến hắn rùng mình, mồ hôi hột túa ra như tắm. Đôi mắt nhòa đi, hắn muốn khóc.

“Con ra ngoài xem cô đến chưa Phương?” – Người đàn bà giục cô con gái yêu.

“Ra ngoài một mình con sợ lắm, khi nào cô đến cô tự vào được mà.” – Phương trả lời, mắt cô bé vẫn không rời Góc Nhìn.

“Thôi các con lùi ra, để ba nói chuyện với hai bạn đây một chút.” – Người cha nói. Thái độ của ông giống như một người thầy giáo đang chuẩn bị giảng bài trước học sinh.

Cũng phải nói thêm là, Góc Nhìn không muốn chết, hắn sợ chết, hắn đã thử cố tìm cách vặn vẹo ngón tay để tháo dây trói giống như trong phim nhưng không thành công, hắn lại thử cà cà qua lại để xem phía sau có vật gì sắc nhọn hoặc đại khái cái gì đấy có thể làm lỏng hoặc đứt được dây trói, nhưng cũng không giống trong phim nốt, phía sau hắn chẳng có gì ngoài bức tường gỗ trơn nhẵn. Cà vào nhiều không khéo dây còn chắc hơn. Lúc này hắn mới rút ra được một chân lý, bọn phim ảnh rặt toàn một lũ nói phét. Có lẽ bây giờ chỉ còn trông chờ vào một phép màu nào đó mà thôi. Mà khả năng này rất dễ xảy ra, bởi vì hôm nay là ngày cúng cô hồn, đây là nghĩa địa, và chẳng phải hắn đã được chứng kiến rất nhiều chuyện quái gở, kể từ cái vụ hồn ma trong xóm trọ cho đến hôm nay rồi đấy sao?

Người đàn ông ngồi xuống ghế, ông ta vắt một chân lên chiếc chân còn lại, đan hai bàn tay vào với nhau, từ tốn nói: “Thực sự ta cũng chẳng biết phải bắt đầu thế nào nữa, xưa nay ta được cho là vẫn gặp khó khăn trong phần mở đầu của câu chuyện. Ta nói, nếu hai cháu có thắc mắc điều gì thì cứ hỏi, đừng căng thẳng quá, mọi việc thực ra không tồi tệ như các cháu nghĩ đâu, tất cả chỉ như một giấc mơ thôi.”

Góc Nhìn không nói gì trong khi Linh uốn éo một cách dữ dội: “Ưm, ưm…”, em đang đòi cái quyền được phát ngôn cho riêng mình.

Như nhận ra điều đó, người đàn ông ra lệnh cho đứa con: “Cường, con tháo giẻ ra cho bạn.”

“Con… con…” – Cường lộ vẻ lúng túng thấy rõ.

“Để con!” – Phương nói rồi nhanh như một con sóc, cô bé nhảy đến trước mặt Linh, giật một cách thô bạo chiếc giẻ ra khỏi mồm em. Khi Phương đến gần, mùi hương con gái tỏa ra từ người cô bé thơm ngầy ngậy, nhưng đối với Góc Nhìn lúc này, nó cũng chẳng khác gì mùi của một chiếc bánh mì cháy.

Linh dừng lại trong giây lát để lấy hơi thở, rồi như một khẩu súng vừa lên đạn, em bắn luôn một tràng không nghỉ: “Đ.mẹ con đĩ mặt l…, đ.mẹ thằng già mặt c…, có giỏi thì thả bà mày ra, bà chấp cả nhà chúng mày đấy, thả bà ra bà giết cả nhà chúng mày…”

“Bốp!!! Bốp!!!” – Liên tiếp hai cái tát cực mạnh đến từ cánh tay nuột nà của Phương khiến mặt Linh vênh sang một bên. – “Câm ngay! Ai cho mày nói ở đây, mày chưa đủ tuổi hiểu chưa con!”. – Phương thị uy.

Bấy nhiêu vũ lực không khuất phục nổi Linh, em cắn răng chịu đau chửi tiếp: “Mày chỉ có thế thôi à con, Đ.m mày, con chó ngu bú c… trường kỳ, đ… cả cái thằng đẻ ra mày, thể loại súc vật học đâm cha chém chú bóp vú chị dâu, đ. con đĩ đẻ ra mày, con già l. trâu, l. chó, l. bó xi măng, l… chằng dây điện… đm chúng mày nghe bà mày chửi mà khôn ra được thì chúng mày cũng phải cảm ơn bà mày lắm lắm, đm chúng mày, bà thương chúng mày thì bà mới chửi, chửi cho cái óc chó của chúng mày khôn ra,…” – Linh chửi liên tù tằng, chửi hay hơn hát khiến Phương không kịp vuốt mặt, cô bé tức phát khóc và lại tát Linh thêm vài phát nữa.

“Thôi em, đừng thế nữa”. – Góc Nhìn quay sang nhìn Linh. Hắn chạnh lòng khi thấy đôi mắt em rơm rớm nước, hai má đỏ hỏn in rõ hàng tá vết ngón tay lẫn móng tay chồng chận lên nhau. Em òa lên khóc nức nở.

Thực ra Góc Nhìn đang chờ cơ hội, hay đúng hơn là hắn đang hy vọng có một phép màu xảy đến. Hắn mong có thể kéo dài thời gian càng lâu càng tốt. Càng nhiều thời gian, cơ hội để một cái gì đấy xảy đến càng lớn hơn. Góc Nhìn sợ thái độ của Linh có thể khiến gia đình Phương phát khùng và dứt điểm hai người nhanh hơn dự kiến. Linh không hiểu điều đó, em cho rằng Góc Nhìn cản em bởi không muốn nghe thấy em nói tục.

“Thế nào, đủ chưa, giờ chúng ta nói chuyện, được chứ?” – Cha Phương vẫn điềm đạm như thể ông chưa nghe thấy gì từ Linh. Ngược lại với thái độ của cha Phương là mẹ cô bé, mặt bà ta tím tái lại, sát khí bừng lên trông kinh dị vô cùng. Tưởng như bà chỉ muốn lao đến và lốm cả Linh vào mồm nuốt chửng cho xong.

Không tỏ vẻ kích động, người đàn ông từ tốn nói: “Có lẽ đầu tiên, ta sẽ nói cho các cháu biết về lịch sử của ngôi làng cùng nghĩa trang này, tất nhiên căn phòng bí mật này cũng là một phần trong đó.”

Ông ta dừng lại, rút từ trong túi ra một bao thuốc lá, lấy một điếu và châm lửa. Dít một hơi dài, ông tiếp tục: “Làng này được thành lập vào khoảng năm 1790, một trong những năm cuối đời của Quang Trung hoàng đế.
Mục đích thành lập ngôi làng, ko giống bất cứ một ngôi làng nào khác. Nói sao cho các cháu hiểu nhỉ, như thế này, đại khái là giữa Việt Nam và kẻ thù muôn đời của Việt Nam là Trung Quốc, luôn xảy ra xung đột. Trung Quốc với giấc mơ thôn tính Việt Nam, còn Việt Nam thì cố gắng bảo vệ mình trước dã tâm đấy.
Ngoài những cuộc tiến công bằng quân sự ồn ào mà sử sách ghi lại, giữa hai nước luôn xảy ra một cuộc chiến âm thầm dai dẳng nữa, là cuộc chiến về mặt tâm linh. Trung Quốc có một lực hùng hậu các pháp sư chuyên phụ trách việc theo dõi và tiêu diệt hào khí của các nước lân bang. Dựa vào báo cáo của lực lượng này, chính quyền Trung Quốc sẽ quyết định thời điểm dấy binh nhằm thu được kết quả cao nhất. Còn bình thường, các pháp sư này làm nhiệm vụ săn lùng, tiêu diệt và làm suy yếu linh khí của các quốc gia khác.
“Nhất Cao Ly(Tên cổ của liên Triều = Bắc Triều Tiên + Hàn Quốc-GN), nhì An Nam. Việt Nam ta nằm trong số những lãnh thổ được Trung Quốc quan tâm hàng đầu, vì vậy các triều đại Trung Quốc đã cử sang Việt Nam không biết bao nhiêu pháp sư tài giỏi, bọn chúng lùng sục đến từng ngõ ngách của non sông Đại Việt để thăm dò và tiêu diệt(nếu có thể) những gì mà chúng cho là có thể giúp cho dân tộc Việt trở nên cường thịnh. Một trong những pháp sư điển hình và được nhiều người biết đến là Cao Biền…”

Nhắc đến Cao Biền, người đàn ông tỏ ra kích động rõ rệt, đôi mắt ông ta long lên sòng sọc, hàm răng nghiến lại. Ông ném mạnh điếu thuốc vào một góc nhà rồi nói tiếp: “Tên mọi rợ Cao Biền này đã gây nên nhiều tác hại nghiêm trọng mà hậu quả của nó còn lại cho đến tận bây giờ. Mà thôi, ta có nói nhiều về hắn chắc các cháu cũng không hiểu được. Ta trở lại với chuyện của ngôi làng này vậy.

Làng này được thành lập dưới chiếu lệnh mật và trực tiếp từ vua Quang Trung. Hơn ai hết, vua hiểu được sự nham hiểm của đế quốc Trung Hoa, vua cũng hiểu được sự yếu thế của nền văn hóa tâm linh nước nhà so với họ. Vua rất lo lắng. Cũng vì điều này, mà tất cả những lần tiếp xúc với sứ thần Trung Hoa, vua đều không trực tiếp ra mặt mà cho người đóng giả, thay thế mình tiếp sứ. Trung Quốc có một lối yểm bùa qua tranh vẽ(hoặc hình nhân) rất lợi hại, vua biết rõ điều đó.

Ở bên kia, vua Trung Quốc lúc bấy giờ là Càn Long rất e dè và nể sợ về sức mạnh quân sự của Việt Nam dưới triều đại Quang Trung. Càn Long hiểu rõ nếu đối đầu về quân sự, Trung Quốc có rất ít cơ hội thắng. Mặc dù đã bố trí đến 50 vạn quân bảo vệ dọc biên giới lưỡng Quảng, nhưng như con chim phải cung sợ cành cây cong, hắn không mấy tin tưởng vào khả năng phòng thủ của số quân khổng lồ ấy nếu Đại Việt dấy binh. Bài học thảm khốc về trận chiến vừa xảy ra giữa hai nước(bạn đọc quan tâm có thể tìm từ khóa “Quang Trung đại phá quân thanh” từ google - GN) luôn ám ảnh trong tâm trí khiến hắn mất ăn mất ngủ. Sau khi suy tính, hắn quyết định chọn một phương pháp ít mạo hiểm vào ít tốn kém hơn nhiều: Yểm bùa.

Để đối phó với âm mưu hèn hạ ấy từ phía Trung Quốc, ngoài những phương pháp cổ truyền, thì theo lời một đạo sĩ cố vấn, vua Quang Trung quyết định thành lập ngôi làng này. Làng được xây dựng trên một vị trí đã được tính toán kỹ. Bí mật của làng chính là ở khu nghĩa trang này.

Đây là một khu nghĩa trang nhiều tầng đặc biệt với những ngôi mộ được sắp xếp theo một trận đồ cố định, trái tim của trận đồ chính là khu hầm bí mật này. Việc sắp xếp và chôn cất do một hội đồng những người được huấn luyện cẩn thận phụ trách. Dưới triều đại Tây Sơn¸ tại đây thường xuyên diễn ra các nghi lễ bí mật mà ta có nói ra các cháu cũng không hiểu. Đại khái, những nghi lễ về tâm linh ấy nhằm mục đích hỗ trợ nhà Tây Sơn và chống lại sự yểm bùa thù địch đến từ Trung Quốc.

Nhà Tây Sơn cuối cùng cũng bị lật đổ, nhưng dân làng này, đã ăn lộc của chúa Tây Sơn, nên vẫn duy trì những nghi lễ diễn ra từ trước đó, tất nhiên là với quy mô bé hơn nhiều. Hội đồng “thầy” vẫn tồn tại, nhưng số người rất hạn chế và cho đến thời nay, thì mỗi thế hệ chỉ có một hoặc hai người được chỉ định trông coi khu nghĩa trang…”

Người đàn ông dừng lại châm một điếu thuốc mới, ông hút một hơi dài, nhả khói và nhìn lên trần “nhà” như đang hồi tưởng. Trong khi Góc Nhìn đang mải mê ghép nối các dữ kiện, bất chợt một giọng nói vang lên từ phía “cửa” hầm khiến hắn giật mình: “Con búp bê này nhìn thấy ghê, may mà tôi biết trước rồi chứ không thì cũng chết khiếp với nó mất.”

Một người đàn bà bước ra từ bóng tối của đường hầm, bà ta đưa tay gạt cái “xác” đang lủng lẳng ngay trước lối vào. “Chuyện chú kể còn thiếu một vài chi tiết, để tôi bổ sung giúp chú.” – Vừa tiến lại phía mọi người bà vừa nói.

Khi cả thân hình nhân vật mới đã hoàn toàn lộ diện trong ánh sáng, Góc Nhìn sửng sốt, Linh sửng sốt.

Dù đã cố gắng kiềm chế, nhưng Góc Nhìn vẫn không kiềm chế nổi, hắn thốt lên:

“Cô Hậu!!!???”

Người đàn bà mới bước vào, đúng là bà Hậu. Bà ta cụp đôi mắt xuống tránh ánh mắt của Góc Nhìn. Cố tình không để ý đến phản ứng của hắn, bà Hậu nói tiếp như một ca sĩ vừa bước ra khỏi sân khấu: “Căn hầm bí mật này, ngoài hội đồng “thầy” ra, thì người ngoài không biết. Khi nhà Tây Sơn bị nhà Nguyễn truy sát, một số tôn thất cùng tướng lĩnh Tây Sơn đã đến đây lánh nạn. Đa phần họ qua đời ở đây và cho đến ngày nay, thi hài của họ vẫn còn trong khu hầm này. Hiện giờ, nó làm nhiệm vụ của một điện thờ, chúng tôi thờ vua Tây Sơn và những danh tướng dưới triều Tây Sơn…”

Nói xong, bà quay sang nhìn Góc Nhìn, giải thích: “Tôi chính là “thầy” duy nhất được chọn trông coi khu nghĩa địa trong thế hệ này. Xin cậu đừng nhìn tôi với ánh mắt đấy, chính tôi cũng rất bất ngờ khi gặp cậu ở đây. Tôi nghĩ, người có thể dính líu với khu nghĩa địa này, phải là anh chàng hôm trước kia, anh chàng tên Quyết cùng với cậu đến nhà tôi hôm trước ấy.
Cậu đừng căng thẳng quá, mọi việc thực ra không có gì to tát lắm đâu. Chúng tôi luôn mong muốn bí mật của khu hầm này phải được giữ kín, nhưng chúng tôi cũng biết chúng tôi không thể làm được điều đấy mãi. Chỉ hi vọng rằng cậu và cô đây có thể giữ kín những điều đã biết, càng lâu càng tốt…”

“Em sợ là không khả quan được như thế đâu chị ạ, e là…” – Người đàn ông cắt ngang lời bà Hậu, trái với thái độ điềm tĩnh lúc kể chuyện, giờ đây đôi môi ông run run, mồ hôi vã ra lấm tấm trên trán.

“Chắc hai đứa vô tình phát hiện ra thôi, tôi nghĩ cũng chẳng có gì ghê gớm lắm, chúng ta có thể chuyển sang địa điểm khác mà. Mà…, mà tôi nghĩ, có lẽ cũng đã đến lúc chúng ta nên dừng lại…” – Bà Hậu nói, thái độ của bà giống như đây chỉ là một sự phiền toái nho nhỏ, tuy nhiên khi nhắc đến những từ cuối cùng trong câu nói, khuôn mặt bà cũng tỏ rõ sự lúng túng.

“Dừng lại?!!!” – Người đàn ông thốt lên với vẻ kinh ngạc: “Chị điên sao? Chúng ta đã ở thế không thể quay đầu. Chỉ có hai lựa chọn, một là đi tiếp, hai là cái chết, chị hãy tỉnh táo đi. Còn hai đứa này, không thể có chuyện vô tình được, chẳng có kẻ thần kinh nào dám vào đến tận chỗ này ở cái giờ này mà không có lý do cả.” – Càng nói, giọng người đàn ông càng trở nên to và sỗ sàng hơn, nó thật khác nhiều với hình ảnh điềm đạm lúc ông ta kể cho hai bạn trẻ nghe về câu chuyện của nhà Tây Sơn.

“Tôi… tôi…” – Bà Hậu càng trở nên lúng túng, trông bà lúc này không khác một con rối đang bị điều khiển, nhu nhược và thụ động.

Thực sự Góc Nhìn không hiểu lắm về những điều hai người đang bàn với nhau, nhưng qua sự đối đáp, qua thái độ của bà Hậu, hắn cho rằng có thể hắn chưa hết cơ hội. Vậy là, hắn kiềm chế lại và quyết định sẽ không đưa ra những điều nghi vấn cũng như những bí mật mà hắn đã khám phá ra được từ trước, những bí mật liên quan đến chú bé đánh giầy và khu nghĩa trang này. Thái độ tốt nhất mà hắn nên tỏ ra lúc này, là thái độ của một con nai vàng ngơ ngác. Càng tỏ ra không biết gì, cơ hội sống sót càng cao.

Góc Nhìn dự tính như vậy, nhưng hắn không thể nói với Linh, Linh cũng chẳng thể biết hắn đang nghĩ gì. Em càng không biết cái bí mật hắn khám phá ra được là cái gì. Tuy nhiên em cũng có bí mật của riêng mình, và không như Góc Nhìn, em không có ý định giữ cái bí mật ấy, là một bí mật mà em vừa khám phá ra tức thì.

“À, bà biết rồi, hai vợ chồng nhà mày chuyên bán hàng trắng. Ngày xưa có lần bà nghe bạn bà nói “hàng xóm nhà mày cũng ở trong “vòng trên”(Từ lóng ám chỉ những đối tượng là một mắt xích cao cấp trong một đường dây nào đó-GN)”, bà không tin, nhưng giờ thì chối đằng trời. À, hai cái bóng mà bà thấy trong đêm hôm trước cũng chính là vợ chồng nhà mày, thế thì chắc là chúng mày giấu hàng trong cái hầm này rồi. Dm, hai đứa già mất nết…” – Linh tru tréo.

Góc Nhìn chết điếng người, hắn quay sang nhìn Linh cầu khẩn, nhưng ánh sáng trong căn phòng không đủ để Linh nhìn thấy ánh mắt đó của hắn, vả lại em đang hăng máu nên chỉ nhìn vào bà Hậu lẫn người đàn ông kia. Giờ thì Góc Nhìn lại hi vọng những tố cáo của Linh vừa rồi không phải là sự thực.

“Chị thấy chưa?” – Người đàn ông tỏ thái độ ngỡ ngàng những cũng không đến nỗi quá bất ngờ. Có lẽ ông ta đã tính đến trường hợp này từ trước. – “Đấy nhé, chính mồm nó nói ra đấy, không chị lại bảo em nhẫn tâm.”

Khuôn mặt bà Hậu trở nên xanh xám, bà nói như người hết hơi: “Vậy phải làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ?...”

“Chỉ còn cách là khử chúng nó đi thôi chị ạ, em rất tiếc…” – Trở lại với thái độ điềm tĩnh một cách lạnh lùng, người đàn ông nói tiếp. – “Có thêm hai bộ xương nữa vào hầm, thì cũng không ai điều tra làm gì đâu, họ nghĩ chúng cũng chỉ là những hài cốt cổ xưa như bao nhiêu bộ khác mà thôi.”

Bà Hậu thực sự trở nên hốt hoảng. Bà đưa hai cánh tay lên vò đầu: “Không thể được, không thể được… Chú không được phép làm như thế. Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng không thể giết người được. Tổ tiên không cho phép và tôi cũng không cho phép, đấy là một việc làm quá tàn ác. Tại sao chú lại trở nên tàn nhẫn đến như vậy?…”.

Thở một hơi dài và quay mặt qua một bên thể hiện thái độ mất kiên nhẫn, người đàn ông nói: “Chị à, không phải là em nhẫn tâm, mà chúng ta không thể làm khác được. Chị thương chúng nó, thì ai thương chúng ta đây? Em không hề muốn sự việc xảy ra như thế này, em thề với chị đấy. Nếu như có cách nào khác mà không phải xuống tay với chúng nó, em sẽ làm ngay. Nhưng bây giờ thử hỏi chị phải làm sao đây? Em phát điên lên mất. Giết người là một tội ác ghê tởm, chị tưởng em muốn làm sao? Chẳng phải em, mà ai cũng thế, chẳng ai muốn bị thiên hạ nguyền rủa vì phạm cái tội ác tày trời này. Nhưng em vẫn phải làm, để bảo vệ mình, bảo vệ gia đình em và cả gia đình chị nữa. Chị à, chị phải hiểu chứ.”

Bà Hậu giơ hai tay lên ôm mặt không trả lời. Bà đang đấu tranh tư tưởng.

Góc Nhìn nhận thấy vũ khí duy nhất mà hắn có hiện giờ chính là sự mềm yếu và lòng nhân hậu còn lại trong con người bà Hậu. Hắn cũng biết bà ta đang đấu tranh tư tưởng. Nếu để cho bà ta nghiêng về phía người đàn ông kia, thì gần như chắc chắn một cái chết êm thấm không có dấu vết đang chờ đợi hắn và Linh. Bằng mọi giá hắn không thể để cho tình huống ấy xảy ra. Phân tích tình hình, Góc Nhìn thấy rằng người đàn ông kia, tức là bố cô bé Phương, đang cố lái bà Hậu đến cái suy nghĩ rằng, mọi việc thực ra chỉ là bất đắc dĩ, rằng ông ta không phải là người xấu, chẳng qua ông ta không có sự lựa chọn nào khác. Việc mà Góc Nhìn có thể làm bây giờ là, chứng minh cho bà Hậu thấy, người đàn ông kia, và thậm chí là cả gia đình ông ta, không hề tốt như bà nghĩ. Hắn quyết định ra đòn.

“Vậy còn cậu bé đánh giầy, nó có tội tình gì mà các người giết nó?” – Góc Nhìn nói mà không nhìn vào bất cứ ai.

Tất cả mọi người có mặt trong căn phòng đều giật mình, kể cả Linh. Biểu hiện mãnh mẽ nhất phải kể đến là gia đình nhà Phương. Mặt tất cả bọn họ đều tái xám như những con vịt bị cắt tiết.

“Cả vú lấp miệng em”, người đàn ông(tức bố Phương) lập tức chặn họng Góc Nhìn: “Cậu đừng nói luyên thuyên, thằng bé ấy chết vì bệnh chứ ai giết nó bao giờ?”.

Người đàn bà(tức mẹ Phương) thì cong cớn đôi môi: “Ngày xưa thằng bé còn sống, con bé nhà cô ngày nào cũng đem cơm đến cho nó. Không có những bữa cơm nhân đạo ấy, thì thằng bé còn khốn khổ hơn nhiều. Đối xử với người dưng, tốt đến thế là cùng. Cháu còn dị nghị gì mà bảo người nào giết nó?”. Sở dĩ bà ta xưng cô cháu ngọt sớt như thế, cũng chỉ bởi mụ noi gương chồng mình lấy lòng bà Hậu, mụ đang cố thể hiện rằng thực ra mụ cũng quý Linh và Góc Nhìn lắm, chẳng qua không còn cách nào khác nên buộc phải đối xử với hai người thô bạo thế này.

“Không có những bữa cơm ấy thì thằng bé đâu có chết.” – Góc Nhìn cười khẩy. Rồi hắn bịa như chưa từng được bịa: “Xin lỗi các vị nhé, đến giờ thì tôi cũng chẳng giấu nhau làm gì. Tôi có anh bạn là công an được phân công phụ trách tái điều tra lại vụ án của thằng bé đánh giầy. Anh ta cũng đã mất công nhiều trước khi tìm ra được sự thực. Tôi đến đây cũng vì chuyện đấy. Nếu không thì quý vị bảo có điên không mà giữa đêm giữa hôm ra nghĩa địa này làm gì? Toàn bộ vụ án đã được đưa ra ánh sáng. Còn quý vị bảo quý vị không liên quan hả? Cho nói lại đấy.”. Càng nói giọng Góc Nhìn càng trở nên cứng rắn và đanh thép, đến nỗi chính hắn cũng thấy ái ngại.

Cả gia đình Phương há hốc mồm ra vì kinh ngạc. Trong khoảng khắc, họ gần như hóa đá.

“Thế là thế nào? Chú Tập, chú giải thích cho tôi được không? Những điều chàng trai này nói không phải là sự thực đấy chứ?” – Bà Hậu lên tiếng trước.

Đến lượt bố Phương lúng túng: “Chị à, em… em…”

Nhìn cái thái độ ấy bà Hậu biết là mình không cần một câu trả lời nữa. Một cái gì đấy cù cù vào cuống họng khiến bà buồn nôn. Bà muốn nôn.

Ngay Linh ở bên cạnh Góc Nhìn cũng không kiềm chế nổi tò mò, em quay sang hỏi hắn: “Họ giết thằng bé đấy bằng cách nào hả anh?”

Góc Nhìn trả lời Linh, nhưng thực ra hắn muốn nói to cho bà Hậu nghe thấy: “Đơn giản lắm, khi anh nhờ một người bạn xem lại hồ sơ pháp y vụ thằng bé đánh giầy, nó đã cho anh biết một sự thực ghê người: Trong cơ thể thằng bé có một lượng formon cao đến mức kinh khủng khiếp. Là loại formon mà một số cơ sở gian lận hay dùng để bảo quản bánh phở và các loại thức ăn ấy. Với lượng formon ấy trong cơ thể, thằng bé đánh giầy mắc vô số bệnh như rối loạn tiêu hóa, loét dạ dày, và đặc biệt là ung thư vòm hầu. Cơ thể suy nhược ốm yếu, đủ thứ bệnh, lại không có người chăm sóc, vẫn phải làm việc để mưu sinh, thằng bé dễ dàng bị quật ngã bới một căn bệnh cơ hội, là cảm lạnh. Nó chết vì cảm lạnh, nhưng nguyên nhân thực sự là thứ chất độc formon kia. Còn vì sao formon vào được người thằng bé, hãy hỏi bé Phương kia kìa.”. Nói xong, Góc Nhìn mỉm cười chua chát, hất hàm về phía Phương.

Phương lúng túng, mặt cô bé chuyển từ mầu tái xám sang mầu xanh nhợt. Cô bé muốn nói một cái gì đấy, nhưng lại không tìm được từ gì để nói.

Trong khoảng khắc mọi người đều im lặng.

“Tại sao lại thế? Tại sao phải làm thế? Cường, chẳng lẽ cháu cũng tham gia trong chuyện này? Cháu hãy trả lời ta đi, lẽ nào một thằng bé như cháu lại…” – Bà Hậu nói với đôi mắt đẫm nước và nhìn về phía Cường.

Cường bật khóc, cậu nói trong nước mắt: “Không! Cháu… Cháu đã cố cản em lại nhưng nó không nghe, nó nói rằng bố mẹ bảo làm thế. Cháu…”. Rồi Cường ôm lấy bà Hậu, hai bác cháu khóc tu tu như hai đứa trẻ.

“Chị à, em xin lỗi, nhưng đấy cũng là việc bất đắc dĩ thôi, em… em có lý do mà.” – Bố Phương ấp úng nói, có vẻ như ông ta đang rất ăn năn với tội ác của mình.

“Lý do à, chẳng có lý do gì cả, một thằng bé như thế nào có tội gì, sao chú nỡ...” – Bà Hậu thôi khóc, thái độ bà trở nên dứt khoát.

“Chị à, chị nghe em nói đã. Thứ nhất là thằng bé nó ở ngay dãy nhà này, nên việc nó có thể làm lộ nơi đây rất dễ xảy ra. Thứ hai nữa, chị có biết nó tên gì không? Tên đầy đủ của nó là Đặng Tiểu Long. Một thằng Tầu chính hiệu. Em đã hỏi kỹ, thằng bé này chính xác là người gốc Hoa. Không lai chút nào luôn. Chị thử tưởng tượng xem, một thằng bé người Trung Quốc lại có thể ở trong thánh địa này sao? Tổ tiên ta từ khi lập làng đến nay, mục đính chính vẫn là để chống lại Trung Quốc, em không thể chịu đựng nổi khi một thằng Trung Quốc lại có thể ở trong này.” – Bố Phương giãi bày, khuôn mặt ông thể hiện thái độ nhu mì và phục thiện chưa từng thấy. Ông thậm chí không dám ngẩng mặt lên.

“Đó không thể là lý do, không chính đáng chút nào cả. Chúng ta đều đã phạm tội ác. Tôi đã hối hận về điều đấy lắm rồi. Nếu chúng ta không thể dứt ra, thì cũng cố đừng phạm thêm một tội ác nào nữa. Nhưng chú, chú lại… Lần này thì nhất định không, tôi sẽ không để chú phạm sai lầm một lần nữa, chú hãy sám hối đi.” – Thái độ của bà Hậu dứt khoát và quyết liệt đến mức Góc Nhìn phát nể. Bà vừa nói vừa đi về phía hắn và Linh.

“Chị, chị à…” – Người đàn ông ấp úng gọi với theo. Ông ta thực sự hốt hoảng khi thấy bà Hậu cố gắng tháo dây trói cho Góc Nhìn. – “Không được đâu, chị ơi, nghe em nói đã…”.

Nhưng bà Hậu không trả lời, bà vẫn kiên nhẫn tìm những nút thắt trên chiếc dây thừng đang trói nghiến vào da thịt Góc Nhìn.

“Bốp!” – Một vật cứng đập vào lưng, và bà Hậu ngất đi. Người vừa ra tay là Phương, cô bé đập bà Hậu bằng chiếc gậy gỗ được gọt đẽo cẩn thận. Tay cô bé vẫn còn run, đôi môi lắp bắp, nhưng khuôn mặt không còn là màu xanh hay xám nữa, nó đã chuyển sang màu đỏ, màu của sự tức giận.

“Lẽ ra con không được làm thế, nhưng thôi, giờ giúp bố tạm trói cô lại. Sau khi sự việc xong xuôi, chắc cô cũng bình tĩnh lại thôi.” – Người đàn ông vừa răn đe nhưng cũng vừa khích lệ cô con gái.

Cả gia đình Phương xúm lại, chỉ ít phút sau họ đã trói chặt được bà Hậu, họ để bà gục xuống ở một góc tường, cách xa chỗ Góc Nhìn và Linh, có lẽ để thể hiện sự kính trọng.

Hẳn không cần tả bạn đọc cũng biết được Góc Nhìn thất vọng đến mức nào. Hắn gục mặt xuống, cảm thấy mình không còn chút sức lực nào nữa.

Sau khi bố trí xong xuôi, người đàn ông bước vào phòng trong, lấy ra một hộp dụng cụ nhỏ. Ông ta rút từ trong ra một chiếc xi lanh khá lớn. Thành thục như một bác sĩ, ông pha một cốc thứ thuốc gì đó cũng lấy từ trong hộp ra, hút một xi lanh đầy và từ từ tiến về phía hai bạn trẻ.

Góc Nhìn hiểu điều gì xảy ra. Hắn sẽ bị tiêm thuốc độc ngay bây giờ.

“Đừng căng thẳng quá. Mọi việc sẽ rất nhẹ nhàng, chỉ như một giấc mơ thôi, các cháu sẽ không cảm thấy gì đâu.” – Người đàn ông an ủi – “Nhớ đừng chống cự, nếu chống cự có thể các cháu sẽ phải chết theo cách khác đau hơn đấy.”

Cả căn phòng im lặng như tờ. Mũi kim từ từ tiến vào vai Góc Nhìn. Hắn sẽ chết trước. Sau hắn là Linh.

“Đảo lộn cả. Biết tin ai bây giờ.” – Một tiếng nói nhẹ nhàng, lào xào như tiếng lá khô bất ngờ vang lên từ phía cửa hầm khiến tất cả mọi người lạnh gáy.

Người đàn ông giật mình đánh thót, đánh rơi chiếc xi lanh.

Phương, Cường và mẹ của hai đứa sợ đến toát mồ hôi hột, họ vội xích lại gần nhau.

Linh cũng giật mình hoảng hốt. Chỉ có Góc Nhìn là mừng rỡ.

Góc Nhìn mừng rỡ bởi vì hắn không biết giọng nói vừa phát ra là của ai. Hắn đang nghĩ đến một vị cứu tinh nào đó.

Hắn không biết rằng đấy là giọng nói của một người đã chết.

Một người lẽ ra đã không thể nói được nữa.

Đó là giọng nói của Long, cậu bé đánh giầy.
Hết phần 4

Xem tiếp phần cuối: Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám, phần cuối
Loading related posts...

11 Comments:

Nặc danh nói...

Mac du moi thay chua doc nhung cung phai comment cho bac GN cai. Suong the, mong cho ca nam troi moi thay ra "bong ma tren duong HHT phan 4", dang ngat ngay thi lai con thay them ca phan 5 nua ma ty ngat. Thank bac GN nhieu, bac cu co gang phat huy tiep nhe, doc truyen cua bac hay qua,van chuong cua bac hoi cui bap ty nhung rat that, em khoai the. Ma lai con hinh nhu la minh boc tem nua chu. Hia hia

Nặc danh nói...

chưa đọc nhưng cũng thấy hồi hộp rồi, tks GN, chờ lâu quá mới thấy.

Nặc danh nói...

hay qua'. anh GN muon nam. ra phan 5 di anh ^^

Nặc danh nói...

Rat hay anh GN phai noi la wa tuyet mong anh nhanh viet truyen tiep theo nhanh len nhe

Nặc danh nói...

phần 4 này GN vik k đc hay..hihi...

Nặc danh nói...

hay phet

samj nói...

có rồi mà tưởng chưa??????????hihi
công nhận anh góc nhìn có trí tưởng tượng tuyệt vời quá....

sari nói...

chuyen kinh di ha~ ngoi` doc buoi? dem thay ghe nguoi` hu hu k doc tiep nua dau:((

Nặc danh nói...

Ma mãnh gì ở đây để cho tâm hồn trẻ thơ pháp triển. chửa chi đã cho chúng sợ hãi xun cả trim lại thế hả admin

Hải CuT3 nói...

cũng được nhưng mà không ra gì

Nặc danh nói...

Phim Pha Trinh -
Hiep Dam - Phim Hiep Dam -
Phim Dit Nhau - Phim Du Nhau -
Hiep Dam Ban Gai -
Phim Cap 3

Đăng nhận xét

Lưu ý:
- Trong mục "Nhận xét với tư cách", đăng nhập bằng tài khoản Gmail của bạn(Chọn "Tài khoản Google"). Nếu ko bạn chọn "Ẩn danh".(Nên đăng nhập để có thể tự xóa nhận xét của mình và lần sau đỡ phải chọn).

- Bạn ko thể đăng nhận xét được nếu dùng trình duyệt Internet Explorer. Hãy dùng Opera, Firefox hoặc Chrome. Click vào Đây để tải về Firefox